esquire vietnam
Tue, 26/03/13 – 8:50 | No Comment

“Khi bắt đầu đi ta chọn những cánh cửa thích hợp để chinh phục nhưng sẽ đến lúc muốn đi xa hơn, người ta phải phá bỏ những cánh cửa và ranh giới.”

Read the full story »
More posts from this section »
More posts from this section »
Âm Nhạc

Nhiếp Ảnh

QB Music

QB Videos

QB Viết

Nhiếp Ảnh »

leica như vậy
Sat, 29/03/14 – 15:08 | No Comment

Leica đắt. Leica khó chụp. Leica không có nơi sửa chữa. Leica thiết kế quá đơn giản, không “ngầu”, không hầm hố. Leica không đẹp như một món trang sức. Leica không có những thứ người ta nghĩ nên-có ở một chiếc máy ảnh. Leica khác thường. Vậy tại sao nó lại được mê đắm, như một tình yêu vững bền không bao giờ dời đổi?

Tôi có chiếc Leica đầu đời rất muộn, năm đó tôi đã ngoài ba mươi. Thực ra tôi quan tâm đến, yêu thích, mong mỏi nó từ trước đó lâu, vào quãng những năm 1989-90 khi dịch giúp một người quen những lá thư của nhiếp ảnh gia Henri Cartier-Bresson, một leicaist, người nổi danh với cụm từ “khoảnh khắc quyết định”. Tôi ao ước Leica, nhưng vẫn chưa thể và chưa tự tin mình nên có nó. Bạn tôi, nhiếp ảnh gia Dương Minh Long, có nhiều Leica và hiểu về nó tường tận. Các nhiếp ảnh gia Đức sang Saigon phỏng vấn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đều chụp bằng Leica. Nhiều bức ảnh báo chí nổi danh đã được chụp bằng Leica. Nhưng ngay cả khi biết những điều đó, mối quan tâm có đủ, thì tôi vẫn chần chừ suy tính, vẫn chụp bằng Nikon, Pentax, vẫn các dòng máy reflex (máy gương lật đơn) mà chụp, còn Leica (khi nói chung chung như thế, ta cần hiểu là Leica dòng M) dòng máy quang trắc (rangefinder) vẫn là một cái gì bí hiểm, xa lạ, khó dùng.

Máy ảnh chuyên nghiệp dùng phim 35mm có hai dòng: dòng gương lật nhìn hình ảnh phản chiếu qua gương và loại quang trắc ngắm thẳng. Leica có dòng R là gương lật, dòng M quang trắc. Các hiệu máy Nhật đa số là gương lật, dễ chụp vì không bị quang sai (ta thấy gì trong kính ngắm thì ảnh ra đúng như vậy); còn máy quang trắc như Leica M có ưu điểm nhỏ gọn (không cần chỗ đặt gương) nhưng quang sai phụ thuộc ống kính, ta nhìn từ một chỗ khác với ống kính “nhìn”, phải quen mắt mới bố cục ảnh được, song việc không dùng gương lật cho phép cảnh vật luôn hiện ra ở cả khoảnh khắc bấm cò (máy gương lật bị che ống ngắm trong khoảnh khắc đó) và đây là lợi thế lớn lao trong nhiếp ảnh báo chí.

Như vậy là, tôi mua chiếc Leica M6 đầu tiên vào năm 2004 với một ống kính 35mm. Tôi chụp từ đó đến 2010 mới dám tự cho rằng mình biết chụp Leica. Sau đó, tôi có nhiều dịp sắm Leica: M4-2, MP, M8 (máy số), M9 (máy số). Tôi thoát được các túi máy cồng kềnh thời còn dùng reflex, chỉ một Leica M bỏ túi rất gọn, thao tác nhanh. Leica không lấy nét tự động, người chụp ngắm qua ống ngắm và xoay ống kính sao cho nét đôi thành nét đơn (chập làm một, từ chuyên môn là rangefinder). Và tôi yêu Leica hơn nữa vì lịch sử kỳ thú của nó.

Chiếc máy đầu tiên do Oskar Barnack thiết kế đã hiện diện vào năm 1913, và mười hai năm sau, máy Leica II (tiền thân của Leica M, ống kính vặn răng) xuất xưởng. Ngoài việc sáng chế chiếc máy nhỏ gọn nhất, Leica còn là hãng đặt chuẩn cho phim 35mm, quy định khổ mỗi khung là 24×36mm, phim cuốn theo chiều ngang khác với phim điện ảnh cuốn chiều dọc, và một cuộn phim có chiều dài hai sải tay. Leica làm ống kính không có đối thủ, các chi tiết quang học chính xác nhất, chất lượng thủy tinh cao nhất. Thân máy Leica bền chắc, không có chi tiết thừa, chịu được va đập và biến đổi thời tiết. Leica có thể chụp không cần ngắm (ước chừng khoảng cách), có thể chụp êm không tiếng động (tiếng màn trập rất nhỏ và không có tiếng gương lật), có thể chụp tốc độ chậm (có thể xuống 1/8 giây không cần chân máy), có khung ngắm sáng hơn cảnh thật, có hệ thống cơ học an toàn nhất trong các nhãn hiệu. Các leicaman yêu không rời nổi là vì thế.

Leica, như đã nói ở trên (so sánh với máy gương lật) cũng nhiều khiếm khuyết: ống kính không nhiều tiêu cự, không zoom, bị quang sai, không có chế độ tự động, chỉnh nét tay, nhiều thử thách làm nản lòng người mới chụp. Vậy mà người ta yêu? Thì đó, hệt như tình yêu lứa đôi, người ta yêu cả những khiếm khuyết, bất toàn. Nhất là khi những bất toàn đó cũng… đáng yêu nữa.

Dùng Leica, người ta có trở thành người chụp ảnh đẹp hơn không? Chưa chắc. Có thể xấu hơn. Có khi chụp mấy cuộn phim không được bức nào. Vậy dùng Leica có lợi gì?

Có lợi về cảm xúc, và cách nhìn thực tại. Leica không có ống kính tele tầm xa, người chụp phải tham gia vào không khí ảnh, trực tiếp làm một nhân chứng của sự kiện ảnh. Riêng điều đó đã là đáng kể.

Để giữ lại cảm xúc ảnh phim, thì dùng Leica M2, M3, M4, M6, M7, MP. Muốn chụp số, thì chọn Leica M9, M-Monochrom (chỉ cho ảnh đen trắng), M Typ 240 (có thể quay video và có live view như máy compact). Quá nhiều lựa chọn, dù giá không rẻ chút nào.

Không phải không có những máy quang trắc có thiết kế tương tự Leica M, thậm chí dùng ngàm ống kính tương thích Leica như Zeiss-Ikon, Konica Hexar RF, Epson RD-1, Voigtlander Bessa RF, nhưng người ta vẫn chỉ sưu tập Leica. Các máy kia dở chỗ nào, và Leica hay hơn chỗ nào? Không phải lý do đó. Leica được yêu vì nó là… Leica.

Một thân máy có thể có giá gần mười ngàn đô, một ống kính trung bình bốn ngàn. Đầu tư sinh lợi? Không! Vì không thể dùng nó để chụp dịch vụ, mà phải máy ảnh gương. Không thay thế máy bỏ túi du lịch, vì khó chụp. Vậy Leica dành cho ai?

Cho những người mê ánh sáng âm, giàu tương phản. Cho các nhà sưu tập. Cho các nhiếp ảnh gia báo chí. Cho ảnh chân dung, đời sống, khỏa thân. Cho những người không vì gì cả, ngoài lòng yêu dành cho những chiếc máy và lịch sử sáng ngời của chúng.

(Cho Esquire Vietnam, tháng Tư 2014)

impromptu
Sat, 18/01/14 – 17:29 | No Comment
impromptu

những tên gọi hư ngụy của ký ức mười bốn năm
vụng dại tiếng đàn

đọc, như một hành vi cá nhân
Mon, 8/07/13 – 19:12 | No Comment
đọc, như một hành vi cá nhân

Ở Việt Nam đã đành, ở các xứ phát triển cũng vậy. Đọc sách vẫn là một công việc của thiểu số.

khúc hát của minh triết
Thu, 17/01/13 – 3:59 | No Comment
khúc hát của minh triết

“… Vỏn vẹn một trăm trang giấy sờn quăn ố vàng và chỉ bấy nhiêu thôi, bấy nhiêu mà gây chấn động trong tôi như một luồng điện, như một ánh chớp, như một chìa khóa mở kho tâm hồn…”

anh trẻ như giấc mơ em
Thu, 20/12/12 – 8:03 | No Comment
anh trẻ như giấc mơ em

Sau những giờ phút thương tâm, là an bình đến muộn. Sau những đêm mất ngủ, giờ là lúc mơ những cơn mơ đẹp có hoa lan nở bừng như nụ hôn.

lối đi của hoàng anh
Tue, 20/11/12 – 21:48 | No Comment
lối đi của hoàng anh

Dù hát về nỗi đau hay niềm hạnh phúc, Hoàng Anh cũng đã tìm thấy mình ở đó, đã cảm nhận mọi thứ bằng trái tim của cô gái trẻ mới vào đời.

đẹp
Sat, 20/10/12 – 19:49 | No Comment
đẹp

Mùa hè Saigon cũng có những hư hao mà không ai để ý, mùa hè Saigon cần được nâng niu như di vật.

thôi chào nhé!
Wed, 10/10/12 – 22:38 | No Comment
thôi chào nhé!

Khi cuộc sống tôi đã thu gọn lại thành một thể nhỏ gọn, đầy, kín, các chia sẻ tức thời và giao lưu thường trực không còn cần thiết nữa.

những cánh hoa đen 1
Sun, 23/09/12 – 7:09 | No Comment
những cánh hoa đen 1

Chương I của tổ khúc Những Cánh Hoa Đen, bắt đầu soạn nhạc mùa hè 2005 và dang dở khi ở chương Ba. Là nền tảng cho vở thanh xướng kịch cùng tên, chưa dựng.

“cầm hơi” (cutdown)
Tue, 18/09/12 – 7:20 | No Comment
“cầm hơi” (cutdown)

Bản cutdown 1′22″ giọng Hoàng Anh. Sẽ có mặt trong album Vuông Tròn.

thức ăn cho quả tim
Mon, 17/09/12 – 6:40 | No Comment
thức ăn cho quả tim

“Hãy học yêu việc mình làm, sản phẩm mình tạo ra, đứa con mình sinh thành, người mình gửi trao niềm tin.”

chân dung
Wed, 12/09/12 – 19:23 | No Comment
chân dung

Portraits of a Young Woman. Leica M6, Summicron 35mm. Kodak 200

“cho con”
Thu, 6/09/12 – 19:01 | No Comment
“cho con”

“Cho Con”, Quốc Bảo - Nguyên Hà (2012). Bản thu mộc chưa mixed.