“những cây đàn câm”

Cuối trang bản thảo Những Cây Đàn Câm, tôi ghi Tháng Mười 2005.
Bài hát được viết sau những buổi trò chuyện với chú Trần Hiếu, bố của Trần Thu Hà, tại căn hộ của anh Trần Tiến - nơi chú Hiếu dành cho việc tiếp khách và dạy hát.
Cảm hứng cổ điển. Vòng hòa âm baroque. Những chỗ nhảy quãng 6, quãng 7 chập chùng.
***
Buổi trưa chất đầy tôi những cây đàn câm
Câu mở đầu nảy mầm từ một câu thơ F.: Nếu buổi trưa em không đến / Kéo nắng về lung linh / Là cơn bão một mình sẽ đến…
Những cây đàn chất đầy một ban trưa, hứa hẹn cả một bản giao hưởng. Nhưng không, chẳng có gì cả, dù chỉ một âm thanh. Những cây đàn gửi tới cho buổi trưa của “tôi” đều câm tiếng.
“Tôi” trong bài hát này, là một thằng bé. Thằng bé thất vọng vì buổi trưa mơ ước của nó, chan hòa tiếng nhạc, tràn đầy tiếng gió, hóa ra không thành hiện thực. Nó tự an ủi bằng một trò chơi khác: lấy que vẽ một hình trái tim lên mặt cát, một vòng tim đủ chỗ cho nó và cô bạn nhỏ của nó.
Nhưng cô bạn nhỏ cũng chẳng ở lại.
Lặng mãi như vòng tim không người.
Cô bạn nhỏ mặc áo hoa tha thướt đã bỏ đi.
Có em và mất em
Còn những cây đàn câm vây đầy.
… Buổi trưa vỡ mộng đó sẽ dẫn đến một buổi trưa khác, nhiều năm sau.
Buổi trưa ấy tình tôi bỗng nhiên nhạt tênh
Một vỡ mộng sẽ sinh ra những nứt vỡ khác. Có khi suốt đời.
Tôi ngồi đấy, mắt câm nhìn mãi
Nhìn mãi khu vườn tôi đang tàn.
Có khi suốt đời sẽ chẳng còn biết hạnh phúc.
***
Tôi nhờ Ngọc Tuyền, soprano, thu demo giúp tôi khi viết xong. Bây giờ, bốn năm sau, tôi mới chính thức phối một bản phối thực sự, cho Quang Lý.
Trích đoạn cuối bài demo của Ngọc Tuyền:
Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.





