givral

Sau khi “Qua Ô Kính” được xuất bản (trong tập Những Ghi Chép Vụn, 2009), có người thách tôi viết thêm một bài nữa về Givral. Tôi nghĩ, viết gì bây giờ nhỉ, còn gì để viết không. Mà nếu không còn gì thì cũng hơi lạ. Một nơi chốn mình đã ngồi gần bốn mươi năm, chẳng lẽ chỉ viết được hơn nghìn chữ là hết?
Cậu phục vụ mặc đồng phục sơ mi đỏ lại gần, nhìn qua vai tôi.
“Anh xài iPhone lâu ghê ha. Mấy cái điện thoại khác thấy cứ vài ngày là đổi.”
“Ừ, iPhone giống Givral vậy đó. Không làm mình chán. Thân mà không chán.”
Tôi gọi một đĩa cơm gà có thứ nước xốt màu nâu đất óng ả. Lại thêm một cà phê nữa.
Chính ở đây, một trong những món ăn như vậy, đã là món “ruột” của V. Tôi thường ngắm hai bàn tay cô xếp dao cài vào nĩa khi ăn xong.
Thường tôi mất độ non tiếng đồng hồ cho một bài báo, một bản nhạc. Những người phục vụ quen mặt đã biết ý, sẵn sàng dành cho tôi một ghế nệm, một bàn riêng, kệ khách có khi đang phải đứng chờ lấy chỗ. Lần ngồi lâu nhất ở Givral của tôi là năm tiếng, từ 7 giờ sáng đến giữa trưa.
Hôm ấy, tôi hẹn Jun Nguyen-Hatsushiba để xem các footages phim ngắn anh làm, một trong nhiều dự án video mà tôi viết nhạc. Khi tôi đến, Jun đã ngồi đó, đang hí hoáy vẽ loằng ngoằng trên giấy ăn. Chúng tôi bàn công việc mất hai giờ, và Thái Feeling thì đợi ở bàn bên cạnh.
Thái cho tôi xem các layouts anh làm cho cuốn sách Mặt của tôi. Về sau, khi Mặt được in, là theo một layout khác. Nhưng tôi vẫn còn giữ cuốn sách in nháp trên giấy ảnh mà Thái làm cho tôi.
Giờ cuối cùng trong buổi cà phê dành cho Nhật Lệ, tức nhà báo Minh Thi. Cô phỏng vấn tôi khi đĩa Bình Yên vừa phát hành.
Tôi uống sáu tách cà phê trong buổi hôm ấy. Và nếu trí nhớ của tôi đáng tin, thì buổi tối cùng ngày, tôi còn đến Givral uống thêm một lượt cà phê nữa.
Ở Givral tôi hay gặp người quen. Hồi trước, là vợ chồng Cẩm Vân, Khắc Triệu. Rồi anh Trịnh Công Sơn, hoặc em trai anh, Xuân Tịnh. Sau này, khi Givral không cho để xe đằng trước mà phải gửi mãi tận đối diện khách sạn Rex, nhiều khách ngại. Tôi cũng ngại, không ghé thường. Mỗi lần gửi xe xong thì đi tắt xuyên qua Eden Mall, kể cũng chẳng xa xôi gì, mà vẫn ngại. Chắc tại Eden Mall không có gì hấp dẫn.
Khi tôi viết những dòng này, chính tại Givral, thông tin về sự giải thể của nó cùng tòa nhà Eden đã được xác nhận (1). Vậy, có thể sau này tôi chỉ còn viết về nơi chốn yêu dấu ấy như một phế tích. Mà chưa chắc đã còn gì gọi là “tích”.
Từ nơi tôi ngồi nhìn ra qua ô kính, mấy du khách đang giơ máy chụp Nhà hát thành phố. Các cậu xe ôm đang hoa chân múa tay như trong phim câm, nhưng tôi có thể “nghe” được lời thoại.
Motorbike, sir, sir?
Fifty thousand dong, sir. Very cheap, very fast.
Tôi trải qua một buổi chiều ở đây, và có thể những buổi chiều kế tiếp, để hoàn tất tập sách Thị Dân.
Cà phê đen hôm nay pha đậm, hơi nồng vì nước pha không đủ độ nóng.
Tôi vẫn sẽ gọi thêm một tách nữa.
Một lát đây, tôi sẽ lại đi bộ xuyên qua Eden Mall, tay xách một túi bánh baguettes mua cho Tommy ăn sáng.
Có thể dừng lại rút ít tiền mặt ở trạm ATM của HSBC.
Hay là ngày mai, tôi sẽ đi taxi ra Givral rồi bắt xe ôm very cheap very fast để về?
____________________
(1) Givral đã đóng cửa vĩnh viễn vào ngày 28/3/2010. Nơi này một thời gian nữa sẽ mọc lên một cao ốc.
[THỊ DÂN, tản văn. NXB Hội Nhà văn. Trang 89]





