em có đẹp không, saigon ơi?
– Bài viết cho chuyên trang THỊ DÂN, TTVH & ĐÔ tháng Bảy 2010

Lúc nhạc sĩ Y Vân còn sinh thời, một buổi trưa ở cái chòi nhỏ lợp lá mà anh Phạm Trọng Cầu dựng lên tận góc trong cùng hội sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật để làm nơi tập nhạc, tôi đã hỏi, “Saigon giờ còn đẹp không chú?” Ông chậm rãi đáp, tiếng nói mờ đi qua màn khói thuốc Bastos thường trực trên môi, Saigon đẹp lắm, lúc nào cũng đẹp, đẹp cả lúc xấu. Mặc dù bản tụng ca Saigon của ông đã bị kịch tác gia Vũ Khắc Khoan “chê” trong một tùy bút, đại để rằng viết thế là nhảm, Saigon không đẹp cũng chẳng xấu, tự đáy lòng tôi vẫn tin rằng khi Y Vân hát vang Saigon đẹp lắm Saigon ơi Saigon ơi, đấy là lời ca tụng thật lòng - vâng, thật lòng ông thấy Saigon đẹp. Nó đẹp cả trong lúc xấu.
Vũ Khắc Khoan nói rằng một thành phố như thể một người tình. Ta chỉ biết mình đã yêu, và một khi đã mê mải trong tình yêu thì chẳng còn nhận thấy xấu đẹp gì nữa. Về điều này, tôi tán đồng cụ Khoan. Tôi cũng không biết Saigon đẹp hay xấu, đẹp nhiều hay đẹp hơi hơi.
Bộ mặt Saigon thay đổi từng ngày, mỗi ngày mỗi nhuôm nhoam hơn, nhưng dường như tôi không để ý. Bởi chưng, tôi đang trong-tình-yêu, in love - cái cách dịch ngây ngô “woman in love” thành “người đàn bà trong tình yêu” và “men at work” là “những người đàn ông ở công việc” của đài phát thanh một thời hóa ra lại hay. Tôi trong tình yêu. Của Saigon. Với Saigon. Tức là yêu và được yêu.
Thế thì tôi còn viết gì nổi về nó?
Khi mới gặp Q., tôi thấy Q. đẹp. Tôi không nói rằng giờ nàng kém đẹp, nhưng tôi không còn để ý đến điều ấy nữa, thế thôi. Nàng có tà váy mới, cắt tóc mới, phải khoe tôi mới nhận ra. Tôi chỉ biết yêu, chỉ biết yêu mà thôi. Nói gì về nàng cũng đều khó.
Muốn nói muốn viết về Saigon, tôi phải đứng ngoài nó. Tách thoát, như người ngoài, lùi lại, kèm theo một chút dửng dưng, mới viết mới nói được.
oOo
Saigon không phải là nơi chốn cất giữ những kỷ niệm, nhất là kỷ niệm đau buồn. Mỗi ngày mới mở, một khác lạ. Vẫn cái nắng hạn ấy, vẫn những cơn mưa xối xả ấy, vẫn những đầu phố chật cứng người xe những cuối phố nhà cao nhà thấp san sát, mà cứ khác lạ. Saigon là cái bến nước, dung nạp, cưu mang tạm thời bao nhiêu là thân phận; rồi người ta đi. Bỏ đi. Quên mất. Saigon ở lại, làm trọn đạo bến nước, vẫn cứ cưu mang và dung nạp, nhưng không chờ trông, không dõi theo, không mơ tưởng, không đòi trả ơn. Nó cũng chẳng bao giờ phải nhìn lại thân phận mình, xem cái bến là mình đục hay trong. Đẹp hay xấu. Nó bận rộn. Mỗi đời sống mỗi hoàn cảnh, một tính chất. Khác biệt. Làm trọn đạo bến nước, cái đạo bao dung, cái đạo đạm thủy (Bằng hữu như đạm thủy), không mong đáp đền, đủ gần để cảm thông mà đủ xa để khỏi bị ám ảnh, bị đeo đẳng mãi một bóng hình, là đã hết trọn thì giờ. Thế thì đẹp xấu nào quan trọng gì. Saigon khác lạ mỗi phút mỗi giây, hay chính là vì thân phận bến nước của nó, phải tiếp dung bao nhiêu là kiếp sống, hoàn cảnh khác biệt?
Có những thành phố như căn hầm mật nhà băng, chẳng bao giờ để rò rỉ một thứ gì. Một cơn vui có thể vui suốt đời. Một nỗi đau có thể mang trọn kiếp. Như Huế. Như Đà Lạt. Như Pleiku. Đó là những thành phố trùng vây trí nhớ, không cho phép lãng quên. Một tác giả tôi đọc đã lâu, có viết rằng nhiều thành phố giống hệt bó hương nuôi một hồn ma, không cho siêu thoát. Đã đau tình ở đó, là đau đến khi tim vỡ tung, chẳng cách gì nguôi ngoai nổi.
Saigon không thế. Saigon rộng, đông, nhanh, mỗi giây là một cơn lũ quét. Tàn tích nào còn được phép lưu lại? Buồn đau nào còn được chỗ dung thân? Như người lữ khách biết điều hiểu chuyện, đứng dậy rời bến nước nhường ghế cho người mới, dân Saigon không nương níu vào chuyện cũ. Không để tâm. Không tự dằn vặt. Dân Saigon có bản năng quên lãng; mà xét cho cùng thì gánh mãi làm chi cái gánh nặng hôm qua, khi cây đời ngoài kia thay áo từng ngày, khi nắng sớm mưa chiều thay hình đổi dạng từng cơn, khi nhịp sống lúc nào cũng thình thịch một tempo 130 không dịu lại phút nào! Saigon là nơi chốn để sống và quên. Để quên mà sống.
Thành thử, Givral có bị đập, Xuân Thu có bị phá, Vincom có được xây, cột đồng hồ Orient có được thay, xấu hơn hay đẹp hơn, thì người Saigon chép miệng vài lần rồi cũng quên mất. Mà cố nhớ cũng chẳng được, bởi chỉ cần gồng mình vượt ba lần lô cốt nhuôm nhoam đường Lê Văn Sỹ, ngày một phình to dưới cái nắng nhễ nhại thì có bao nhiêu nhớ tiếc cũng trôi tuột mất tăm như thứ mồ hôi độc thoát ra kỳ hết sau một chầu tắm hơi. Saigon hay nhỉ.
Saigon hay.
Tôi cảm ơn Trời đã thương không ban cho một trận thất tình nào ở Huế ở Pleiku hay ở Đà Lạt. Tôi toàn thất tình ở Saigon. Cơn thất tình sầu thảm bay biến lập tức sau một cú hỏng xe, một trận mưa quên đem áo, một lần sắm laptop mới hay là một chuyến thăm nhà Kenzo, nhà Ferragamo. Cảm ơn Saigon.
Rồi nếu tôi hỏi chính Saigon, em có thấy mình đẹp không, chắc thành phố sẽ trả lời tôi: Em chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, vì em chưa rảnh.
Nhưng em yêu anh.


Tuye^.t vo+`i, ca?m o+n QB dda~ no’i du`m to^i, mo^.t ddu+’a con hoang cu?a Sa`i Go`n…
Thanks, Mike. Tình yêu Saigon đủ chứa hết chúng ta mà.
Em rất thích những gì anh viết về SG cũng như tình yêu của anh dành cho thành phố này. Em nghĩ phải yêu lắm, phải nặng lòng lắm mới có thể viết như thế
Em đã khóc chào đời ở đây nhưng lại được nuôi dưỡng, lớn lên và trưởng thành ở Huế.Giống như một vòng xoay của số phận, của định mệnh, em rời SG trở về Huế lúc còn rất nhỏ, đã sống và lớn lên ở thành phố quê hương, để rồi 24- 25 năm sau, lại quyết định chọn SG là quê hương thứ hai để làm việc và sống phần đời còn lại.
Và anh biết không, em đã yêu SG bằng một thứ tình mà nhiều lúc bản thân em cũng không thể lý giải nổi. Nếu như anh đã từng viết “…phải bứt ra khỏi thành phố này, thế nào tôi cũng khóc. Đứa bé khi buộc phải ra khỏi tử cung mẹ đã khóc, hệt như vậy “ thì em chỉ có thể nói rằng “nếu phải xa rời SG để sống ở một nơi khác, lòng em thấy đau đớn, khắc khỏai hệt như phải chia tay mãi mãi với một người tình ” .
Cảm ơn anh về những gì đã chia sẻ.
Anh cảm ơn Uyên về sự đồng cảm. Đúng là yêu lắm, nặng lòng lắm, khi anh bỏ qua mọi lựa chọn khác để sống ở Saigon.
…SG với những “cà phê nhé”, SG với những sạp báo dài hai bên đường, SG với những “ngõ vắng xôn xao” , đường rực nắng ban ngày, đường dài ánh trăng khuya tối. SG với …Hồ con rùa…nhỏ hơn 1 cái hồ ..bình thường:)
Sài Gòn, dù mưa hay nắng, vẫn như một cô tiểu thư đài các, đỏng đảnh đôi chút mà dễ thương thiệt nhiều…
SG, chỉ gọi tên thôi cũng thấy mùi thiệt mùi, tiếng dạ tiếng thưa, “chết cha, trời ơi”…nghe sao mà đầm ấm lạ!
SG, viết hoa tên em bằng những vệt son môi….
SG, những ngày thứ bảy “phóng “solex” rất nhanh”…
SG, với những buổi chiều, “ta cuối nhặt mùi hương”….
SG, nắng chạy theo mưa hay mưa hồng trong mắt nắng…
SG, yên bình trong những con ngõ nhỏ ngoẳn ngòe như 1 mê cung bí ẩn của tuổi thơ…
SG, ngọt ngào như những câu vọng cổ…
Đi giữa SG như thể đang trôi đi trong một giấc mộng dài…và cũng cố van lơn “đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh”….
Ôi, tiếng gọi tha thiết ấy…Xin được mãi còn gọi tên nhau!
http://huyvespa.multiply.com/journal/item/621/621
chú Bảo ơi,
con cảm ơn chú Bảo về những bài viết về Saigon. bố mẹ dẫn con vô Saigon từ lúc chưa tròn hai tuổi. con được SG nuôi lớn, yêu thương, dạy dỗ.. tuần trước lúc máy bay sắp đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất, con thấy ngạt thở chú à. cảm giác vượt mấy ngàn km để về được với Saigon, cả đời con sẽ không quên được..
lúc về con lấy Những Ghi Chép Vụn ra đọc lại, đọc bài viết của chú về Saigon, rồi nghe Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên. những khoảnh khác đó, tự nhiên con nghĩ không cần thêm gì trong đời nữa.
con cảm ơn chú nhiều lắm..
Saigon cũng vui vì có những người như con, Kat.
Nhận xét của bác về Sài Gòn trong so sánh với các thành phố khác như Huế, Đà Lạt thật tinh.
Thanks, bạn Thao.
Bài viết tuyệt vời quá! Cám ơn Anh rất nhiều.
(Em biết trang này và những bài viết nhẹ nhàng nhưng hay của Anh qua các kết nối qua lại trên Facebook).
Chúc Anh mọi điều tốt lành. Uy
Đã lâu rồi không gặp anh, không còn ở Saigon, cũng không còn liên quan đến âm nhạc và thế giới âm nhạc nữa, bỗng dưng hôm nay lần dò ra facebook, thấy tên anh, rồi biết được website này, xem bài viết này, những kỹ niệm cũ từ đâu lại ùa về. Ôi saigon, sao mà nhớ da diết, nhớ những lần làm việc cùng anh, nhớ những chiều mưa lang thang trên đường phố saigon…nhớ biết bao nhiêu bến nước saigon ấy, thế nhưng vẫn phải ra đi vì saigon dễ sống nhưng muốn sống đầy đủ cũng không phải dễ…
Anh còn nhớ đứa em này không nhỉ???
Cậu em thân yêu, anh nhớ chứ. Ba hôm trước, nghe Kim Qui (drums) nói sắp thu bên Kim Lợi, anh hỏi thăm mới biết em đã không còn liên quan đến nhạc nhẽo gì nữa. Anyway, vẫn có một quãng thời gian đẹp để mà nhớ, Hùng nhỉ.
Email anh quocbaomusic@gmail.com, em rảnh viết cho anh. Chúc vui khỏe nhé.
cảm ơn chú Bảo thật nhiều, cháu cũng đang ở SG, và cháu yêu SG
Những bài viết của chú rất hay, và bài này cũng thế. Rất thường theo dõi đọc bài của chú trên Fb và cà blog này. Chúc chú luôn khỏe, trẻ, và còn viết nhiều hơn nữa nha.
Sự so sánh giữa ty gặp gỡ trong lòng sg với ty trong lòng những nơi khác như Huế, ĐL, Pleiku (~Buôn Mê Thuột ~ phố núi) của chú rất là tinh tường đấy ạh. Dường như rất đúng …
Leave your response!
Tìm kiếm
In Stores Now:
View Stats
Blogroll
Me [Other Pages]
Photography
Contact
quocbaomusic@gmail.comSubscribe now!
http://www.quocbaomusic.com/?feed=rss2Copyright notice
Most Commented