Âm Nhạc

Nhiếp Ảnh

QB Music

QB Videos

QB Viết

Home » Âm Nhạc

nghĩ về lê uyên phương

Submitted by admin on Monday, 5 July 20106 Comments

[Tôi viết đoản văn này đăng blog cũ (Yahoo! 360°) vào năm 2007. Post lại ở đây. Để tưởng nhớ anh Lộc (Phương) - Q.B.].

Tôi dị ứng với những tình ca tập thể, tình ca mà mang hơi hám những cuộc hôn phối man rợ thời Pol Pot, hát những lời lẽ, những cung bậc đúng với mọi trường hợp, như chiếc áo may sẵn hàng chợ khoác lên ai cũng được. Đã là tình ca, thì phải của riêng một người - hay đúng hơn, của một người viết cho một người.

Vì thế, tôi yêu Lê Uyên Phương.

Cho nhau chắt hết thơ ngây
Trên cánh môi say Trên những đôi tay
Trên ngón chân bước về tình buồn tình buồn

Chị Uyên, khi hát bao giờ cũng như những hơi rên cố nén. Hơi rên của một cuộc làm tình.

Anh Lộc, tức Phương, khi viết bao giờ cũng như viết sau một cuộc làm tình. Khi “đang còn nhức mỏi đôi vai”.

Vì thế, tôi yêu đôi uyên ương sống động nhất trong lịch sử nhạc Việt này.

Những ca khúc Lê Uyên Phương lần đầu tôi được nghe, là trong một cơn say túy lúy ở nhà một người bạn. Người hát, là một gã du tử có tên Vũ Ngọc Giao. Giao hát gần trọn vẹn các bài trong tập Khi Loài Thú Xa Nhau, bằng một giọng bai bải “không hơi rung nghèo nàn”, đệm guitar bập bùng quanh quẩn vài chords căn bản. Ở cơn say ấy, tôi biết đến Lê Uyên Phương.

Sau đó, khi cầm trên tay nhạc tập Khi Loài Thú Xa Nhau, một lần nữa tôi run rẩy vì lời tựa của Cung Tiến, miêu tả giọng hát người ca nữ Lê Uyên “như một dải khăn xô lướt thướt bay về phương Đông”.

Năm 1992, tôi có dịp đệm đàn cho Lê Uyên hát ở hai đêm nhạc Nhà Văn hóa Thanh niên, hát miễn phí cho giới trẻ, do các anh Trịnh Công Sơn, Phạm Trọng Cầu vận động tổ chức. Đó cũng là cơ hội duy nhất tôi chính thức nghe chị Uyên hát, hát những tình-ca-loài-thú đầy điên mê của chồng chị. Đó là hai đêm hát tôi không bao giờ quên.

Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này
Hãy ngồi xuống đây như loài thú hoang yêu nhau ngoài đồng
Dưới nắng ban mai phô thân trần truồng kiếp sống hoang sơ
Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai
Cho da thịt này đốt cháy thương đau

Đó là tình yêu thời tao loạn.

Vì lẽ ấy, tôi yêu Lê Uyên Phương.

Lần nào lên Đà Lạt, vào cà phê Tùng, tôi cũng yêu cầu nghe Lê Uyên Phương. Lê Uyên Phương là tinh túy Đà Lạt, là kết tinh tình yêu hoang dã và hoan lạc của Đà Lạt, là ước mơ bất thành của những tình nhân Đà Lạt. Đà-Lạt-thật. Ngoài Khánh Ly, ngoài Lê Uyên Phương, hình như tôi thấy các giọng hát Đà Lạt khác đều giả…

6 Comments »

  • huyvespa said:

    “Nhạc của Lê Uyên Phương chỉ dành cho Lê Uyên và Phương. Ít ra tôi vẫn nghĩ như vậy. Người khác hát nhạc của Phương, nghe không đã, không phê. Thiếu cái man dã, thiếu cái nức nở, thiếu cái đam mê, thiếu cái ê chề. Chỉ có Lê Uyên và Phương mới đủ nồng nàn, đủ thiết tha, đủ tận hiến cho nhạc của anh. Mỗi lần hát, họ như một lần sáng tác lại. Mỗi lần nghe, người nghe như bắt được cái đam mê mới. Mặc sức mà thả hồn, mặc sức mà buông lỏng con tim. “-Nhà văn SONG THAO-nhà báo, nhà văn trước 75-bạn thân của 2 vợ chồng có lần đã nói vậy. Vâng, man dã quá, nức nở quá, đam mê quá….những cái nức nở, đam mê và man dại ấy không những chỉ từ những ý tứ của ca từ, chất nhạc mang hơi hướm du ca mà còn là qua cái cách họ hát, hát như là lần cuối cùng được hát và hát như là lần đầu được yêu. Mà phải là LÊ UYÊN và PHƯƠNG thôi, mới ra được cái chất ấy…và truyền tải trọn vẹn đến người nghe cái say đắm, cái bùi ngùi, chua xót và hạnh phúc…Thêm nữa cái cách mà LÊ ƯYÊN trình bày cùng PHƯƠNG là cái cách mà, trước tiên, họ hát cho chính họ đã, hát cho những chất ngất nồng nàn trong tâm tưởng của mình, cho mình, rồi sau mới là cho khán giả…Mà chính vì vậy, sức thuyết phục, cũng như là dấu ấn để lại trong lòng khán giả sâu hơn, đậm hơn.

  • HIto said:

    Thật sự tôi rất thích nhạc Lê Uyên Phương, sáng nay đọc bài viết này Nhạc sỹ QB đã nhận xét theo 1 cách thật lạ. Cám ơn Nhạc sỹ

  • Dr Nikonian said:

    Tôi gặp bạn ở điểm này: cùng ngữơng mộ, yêu mến âm nhạc của Lê Uyên Phương. Đã nghe không biết bao nhiêu lần những ca khúc trong Đêm chợ phiên mùa đông, Khi loài thú xa nhau… tôi vẫn chưa thôi kinh ngạc về vẻ đẹp sang trọng nhưng đầy chất fauvisme của những tình ca này. Làm sao người ta có thể viết những ca từ vựơt thời gian, đầy đam mê và điên rồ đến như thế?

    Đó là chưa xét đến mảnh đất và nền văn hóa đã nuôi dưỡng họ, ắt đã vươn đến tầm nhân loại và sang trọng vô song.

    Nhạc sử Việt Nam sẽ rất thiếu sót nếu vì một lý do nào đó, bỏ quên không đề cập đến hai khuôn mặt tình ca có một không hai này.

    Tôi cũng yêu mến họ. Đã bao lần toan viết vài dòng ngữơng mộ, nhưng luôn phải dừng lại vì thấy mình bất lực.

    Mong bạn tiếp tục viết về những tình khúc Lê Uyên Phương, cho tôi và những người yêu mến họ.

    Cảm ơn bạn.

  • admin (author) said:

    Cám ơn bác sĩ. Về Lê Uyên Phương, tôi có thể viết được khá nhiều, và cũng rất muốn viết.

  • admin (author) said:

    @ huyvespa & HITO: cám ơn các bạn.

  • ngoc said:

    le uyen phuong_ tôi thích nghe họ hát. tình cảm. sau lắng. lãng mang. và hơn cả những điều đó..

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.