mỹ linh, sơn ca cô độc

Có khả năng lấp đầy mọi vùng trũng cảm xúc, Mỹ Linh của một thời lấp lánh đáng được ghi nhận như hiện tượng hiếm của nhạc trẻ Việt.
Bừng sáng và gây ấn tượng tức thì của một UFO, Mỹ Linh của SV ’97 đặt dấu chân đầu tiên lên địa hạt nhạc trẻ Việt, để từ đó, cô trở thành hiện tượng độc nhất vô nhị.
Mỹ Linh độc nhất vô nhị nhờ chất giọng mezzo không lẫn vào đâu được, vang tự nhiên, với cách phát âm độc đáo như thể sinh ra để hát ru. Sinh ra để hát ru, điều này không sai chút nào, dù cho chúng ta đã lùi xa dĩ vãng hát ru cả trăm năm và không tài nào nhớ nổi một làn điệu dịu dàng thời thơ dại.
Một tác giả nào đó đã nhận định, “Mỹ Linh là người phát âm tiếng Việt đẹp vào loại nhất nước.” Câu đại ngôn ấy có thể được hiểu: Mỹ Linh đã góp phần không nhỏ cho việc bồi dưỡng lòng yêu tiếng Việt của chúng ta, và không loại trừ khả năng khiến người ngoại quốc yêu tiếng ta hơn.
Sinh ngày 19/8/1975, Mỹ Linh giờ đây tròn băm ba tuổi. Và cô cũng đã có một sự nghiệp dài ngót mười năm. Được nhớ đến từ bài hát thu âm đầu đời, “Chị Tôi” (nhạc Trọng Đài, thơ Đoàn Thị Tảo), cô đã quấy động một làn sóng đi tìm tác giả bài thơ – điều này đáng gọi là lạ lùng vì xưa nay chưa ca sĩ nào khiến cho công chúng phải để ý đến người viết lời. Thuở ấy, Mỹ Linh lăng xê một lối phát âm đặc biệt, vừa đàn bà vừa nũng nịu trẻ con, nhai chữ hồn nhiên như thể đứa bé nhai kẹo. “Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo. Ô hay trời không nín gió cho ngày chị sinh…” Tiếng hát sơn ca ấy phủ đầy những gian phòng lớn nhỏ, dù sang trọng hay giản đơn; phủ đầy những khoảng đêm rộng hẹp, những sân khấu chuyên hay nghiệp dư; phủ đầy những tâm hồn già trẻ, những trái tim còn khả năng rung động dù ít hay nhiều. Và thế là, chúng ta có một Mỹ Linh.
Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có lần nhận xét khi nghe Linh hát ở Câu lạc bộ Nhạc sĩ, “Người Hà Nội phải hát như Linh. Hồn hậu, không khoe kỹ thuật, mà lại rất giỏi kỹ thuật.” Linh có khả năng dụng công kín đáo, người nghe chẳng bao giờ thấy mệt vì tiếng hát ấy bao giờ, và trong điều kiện âm thanh hạn chế đến mức nào, cô vẫn hát hay. Nếu các ca sĩ khác được cho là hát tốt, thì riêng Linh phải dùng từ: hay. Thậm chí rất hay, ở thời vàng son của cô.
Khi chuyển sang soul theo định hướng của Anh Quân, chồng cô, Mỹ Linh có một khoảng hụt ngắn. Mất một năm cho việc làm quen với phong cách nhạc quá mới mẻ với mình, và mất bằng thời gian ấy cho các fans cũ chấp nhận sự đổi mới của thần tượng. Mỹ Linh vào dòng soul/R&B cũng với một thần thái rất Việt: cô không có khả năng tẩy rửa hoàn toàn cách hát, cách phát âm đã là máu thịt của cô. Vì thế, Linh không làm tròn sứ mệnh hát nhạc da đen, nếu khắt khe nhận xét. Cô chỉ Việt hóa nhạc đen, biến nó thành một thứ nhạc lai, hay cũng có thể nói: cô hát hộ cho chồng cô (và bạn chồng) những bài hát Việt được hòa âm theo kiểu da đen.
6 đĩa nhạc solo trung thành với một phong cách, cũng đã thành một sự nghiệp. Tuy ở đoạn cuối của sự nghiệp ấy, do tuổi tác, sức khỏe không còn sung mãn, Mỹ Linh phải vận dụng những tiểu xảo chẳng xứng hợp với cô, chúng ta vẫn cứ yêu mến cô. Yêu mến một tài năng đã tận hiến cho âm nhạc – mà lại không phải dòng âm nhạc của mình – và đã như con sơn ca can đảm hót trong niềm cô độc tận cùng.
Như một nghiệp dĩ.






Leave your response!